Tình cảnh này rốt cuộc có bao nhiêu khó xử đây? Bí mật chôn giấu đã lâu, tình cảm kịch liệt kiềm chế, chỉ sợ lơ là buông lơi sẽ liền vạn kiếp bất phục. Nhưng rồi hôm nay vẫn phải nói ra sự thật, đẩy đưa nhau vào thế cục nan giải nhất.
Từng đợt từng đợt trắc trở vây phủ đôi người, vốn dĩ không nguyện trầm luân lại vì lão thiên gia lo rằng trần gian nhàm chán nên khéo léo bày sự trớ trêu. Dùng nước mắt hồng nhan mài cùng huyết mực viết nên thư tình tuyệt luyến, đề khắc cuối dòng là hai chữ bạc phận.
Khiến đời ngưỡng vọng cũng khiến đời bi ai...
...
- Ta...ta phải làm sao đây? Ta...đơn phương một nữ nhân sao...? Sẽ không có kết quả gì cả...không thể nào...nàng sẽ không...Hoan nhi sẽ không...
An Tư bật khóc, khóc trong bất lực và tuyệt vọng.
Nàng mặc kệ nàng ấy có đẩy mình ra hay không, có ghê tởm mình hay không, lần này toàn tâm toàn ý không một tia ngần ngại liền đem An Tư ôm chặt vào lòng, siết lấy như muốn khảm sâu hình bóng giai nhân vào thân thể, chẳng màng đến vết thương bị động đau rát.
- Đừng khóc, nàng không đơn phương, ta cũng yêu nàng, yêu nàng rất nhiều, An Tư à!
Trong vòng tay nàng, An Tư khóc đến lê hoa đái vũ, thật khiến người cảm khái, vị tiểu công chúa này rốt cuộc căn cốt liệu có phải thiên tiên? Cả ngay khóc cũng đẹp đẽ đến vô ngần như vậy.
An Tư bên tai nghe được lời nàng thổ lộ thì tâm tư không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817588/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.