- Đủ rồi, chuyện đi xa đến mức này là được rồi...
Nàng day day vầng trán đang nhức nhói, muốn chấm dứt hết tất cả mọi rối ren này, chi bằng một mình gánh chịu.
- Toa Đô, Ô Mã Nhi nghe lệnh!
Bây giờ nàng chính là trấn nam vương, quân lệnh như sơn bắt buộc tả hữu phó tướng phải quỳ xuống lĩnh mệnh, mặc kệ bọn họ có ngăn cản bất mãn hay không, nàng không cần biết! Đây đã không còn là thời điểm có thể chần chừ.
- Hai ngươi ngay lúc này đưa An Tư công chúa cùng Tiểu Thi rời khỏi Mông Cổ, theo đường biển trở về Đại Việt. Gia quyến của hai ngươi bổn vương sẽ sắp xếp chu toàn, hãy lánh mặt ở nước Nam một thời gian, hãn phụ trút được thịnh nộ sẽ lại trưng dụng tướng tài mà thôi.
Tả hữu phó tướng chưa kịp lên tiếng thì An Tư đã đi trước một bước.
- Ta phản đối!
- Nàng không có quyền lên tiếng ở đây, bổn vương đã quyết rồi!
Buồn cười, thật là quá buồn cười, mới trước đó còn nói sẽ không phụ mình, không để mình chịu ủy khuất nữa, nhưng vừa qua chưa được bao lâu đã muốn đuổi mình đi, An Tư tuyệt đối không chấp nhận!
- Trấn nam vương, ngài không thể cứ như vậy đuổi ta đi được! Không phải chúng ta đã là...
Cắt ngang lời An Tư, nàng cương quyết đáp.
- Giờ không phải là lúc nghĩ đến nhu tình, bổn vương cần nàng sống sót, sống sót một cách bình an vô sự, nàng có hiểu hay không!?
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817584/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.