Số phận vốn luôn được định đoạt, nhưng là do người định đoạt hay do ta định đoạt còn phải xem thiên thời địa lợi thuộc về ai, kẻ dám đánh cược mới có thể từ trong nghịch cảnh tìm ra lối thoát.
Khoảnh khắc nàng và An Tư bước ngang qua Chân Kim, hắn đã âm thầm để rơi một ánh nhìn ở nơi An Tư, nhưng vừa hay lại bị cả hai người các nàng phát giác, phải chăng nữ nhân vốn là như vậy? Vẫn luôn nhạy bén hơn nam nhân rất nhiều.
Nàng cong môi, hướng Chân Kim tỏ ý khiêu khích, giai nhân hắn đang thèm muốn lại là người của nàng, nữ nhân của nàng. Mà An Tư cũng rất thông tuệ liền thấu tỏ, nàng ấy lập tức thân mật khoác lấy tay nàng, còn cố ý đem thân thể dán sát vào.
Xấu hổ sao? Chân Kim không có, hắn chưa từng biết cái gì gọi là xấu hổ, bản chất tiểu nhân luôn ganh ghét Thoát Hoan, hận bản thân tuy là hài tử do hoàng hậu thân sinh nhưng lại không được mang mệnh bá tinh Mông Cổ, hại hắn dù ra sức lấy lòng hãn phụ bao nhiêu cũng phải đứng sau con của thứ phi thấp kém một bậc.
Trong lòng thầm kín nguyền rủa, rốt cuộc Thoát Hoan này có bao nhiêu tài cán mà tại sao từ nhỏ mọi ân sủng đặc cách hãn phụ đều dành riêng cho hắn, cả ngay bây giờ mỹ nhân tuyệt sắc nước Việt cũng trở thành cống phẩm của hắn, Chân Kim ngàn vạn lần không cam tâm.
Tự nhủ, lần này tuy mật tin triều đình cơ trọng không dễ gì tiết lộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817583/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.