Hôm ấy, vào lúc đương trưa, khi Thuyết Hoan đang dùng thiện điểm, bên cạnh có đủ cả An Tư, Tiểu Thi, Ô Mã Nhi, Toa Đô lẫn Hạnh cô cô thì từ bên ngoài có tên binh sĩ chạy vào truyền báo. Qua lời hắn trình, được biết Hưng Đạo Vương - Trần Quốc Tuấn vừa thảo ra bài hịch, muốn dụng bài hịch này khích lệ lòng quân dân cùng nhau đứng lên chống giặc dữ, đánh đuổi xâm lăng.
Như thường lệ, Ô Mã Nhi đập bàn phẫn tức, lời căm giận nói rằng.
- Hay cho Trần Quốc Tuấn dám ngang nhiên đối đầu cùng Nguyên quốc, được chút khí phách thì bày vẻ tỏ rõ hơn người, đúng là ngu muội không biết đang vuốt râu hùm!!!
Toa Đô vẫn là bình tĩnh hơn, hắn nhàn nhã nhấp trà, lại bảo với tên binh sĩ hãy đọc to bài hịch lên cho mọi người nghe rõ.
Vâng lệnh, tên binh sĩ vốn được học qua Việt ngữ gằng giọng mấy tiếng rồi dõng dạc.
Lời bài hịch này cũng tương tự những bài hịch khác, đều là lời thôi thúc lòng quân, thắp lên trong mỗi người ngọn lửa căm thù bất diệt để cùng nhau chống giặc ngoại xâm! Thuyết Hoan rất thản nhiên mà vừa ăn vừa lắng tai nghe, bởi lẽ nàng thấu rõ bản thân dẫn binh tiến vào nước họ với mưu đồ cuồng chinh thì hiển nhiên dân Nam quốc phải căm hờn mắng nhiếc, không lẽ còn đòi hỏi người ta tôn thờ ca ngợi hay sao? Nàng chẳng hề vọng tưởng đến mức đó.
Nhưng tới một đoạn này thì liền dừng đũa, nhếch môi khinh bỉ.
Theo lời đọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817555/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.