Thì ra mật chỉ mà Đại Việt gửi gắm đến An Tư là như thế này đây...
Muốn nàng đánh lạc hướng sự chú ý của Thuyết Hoan, muốn nàng chờ tới thời cơ thích hợp lập tức nổ pháo lệnh tiến quân, muốn nàng ở trong thời khắc Thuyết Hoan buông lơi phòng bị nhất mà đâm nàng ấy một nhát chí mạng!
Ngày ấy ở Mông Cổ Thuyết Hoan đã vì nàng chịu một đao ghim sâu vào da thịt, cửu tử nhất sinh vẫn quyết lòng đưa nàng ra khỏi nơi long đàm huyệt hổ, thế mà bây giờ nàng lại dùng chính đôi tay mình để đâm chết Hoan nhi hay sao? Trời ơi...công chúa An Tư rốt cuộc lại trở thành kẻ thọ ơn báo oán như vậy hay sao...?
Lần đầu tiên, An Tư từ chối lời đề nghị của thái thượng hoàng-Trần Hoảng và Hưng Đạo Vương-Trần Quốc Tuấn, nàng quỳ xuống, mặc dù bản thân có tội lỗi chi đâu? Nhưng nàng vẫn quỳ, dập đầu cầu xin chút ân huệ nhỏ nhoi, rằng.
- Từ trước đến nay An Tư một lòng hiếu trung với Đại Việt, chưa có giây khắc nào ta thay dạ đổi lòng, cũng chưa hề cầu xin bất cứ điều gì cho bản thân. Nhưng ngày hôm nay, An Tư cầu xin hoàng huynh, cầu xin tướng quân hãy suy xét lại, ta nào thể lấy oán báo ơn xuống tay hạ sát người đã bái đường cùng mình, người đã vì ta bán mạng không biết bao nhiêu lần. Thưa hoàng huynh, phụ hoàng năm xưa có dạy rằng người sống chịu ơn kẻ khác phải ghi nhớ muôn đời, nay An Tư há lại làm sai? Hổ thẹn với lương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-tam-ke/2817551/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.