Ánh mắt Lâm Dục hơi ngưng lại, bàn tay chống ở trên ga trải giường nhanh chóng lui về phía sau, gắt gao nắm lấy thanh kiếm trừ tà lôi thiết ở dưới gối.
Chiếc áo ngủ rộng thùng thình theo động tác của cậu càng mở rộng, đôi chân thon dài thẳng tắp cũng lộ một nửa, làn da trần như ngọc mịn màng, phảng phất như đang phản chiếu trong bóng tối thứ ánh sáng óng ả và trong suốt.
Cậu không chớp mắt nhìn chằm chằm vào bóng đen như mực, im lặng vài chục giây, như thể sự bồn chồn vừa rồi chỉ là ảnh hưởng tâm lý của chính mình.
“Hừ. . : ” Lâm Dục nhẹ nhàng thở ra một hơi, buông kiếm trừ tà ra, chỉ thấy lòng bàn tay đã túa ra tầng mồ hôi mỏng từ lúc nào.
Đúng vậy, thứ ở trong mộng kia là thứ cậu đã sợ hãi hơn mười năm, thế nhưng nó ở thế giới hiện thực lại chưa từng ảnh hưởng đến cậu.
Cho nên hẳn là bởi vì lúc ngủ cảm thấy nóng, cho nên mới đem áo cởi ra…nhỉ?
“Cạch” một tiếng, ngọn đèn pha lê sáng lên, xua tan đi bóng tối trong phòng.
Lâm Dục nhắm mắt, giơ tay khoác lại áo ngủ, từ từ thắt lại, bước xuống giường đi uống nước.
Sau khi uống nước rồi trở lại giường, Lâm Dục tiếp tục ngủ dưới ánh đèn sáng.
Lần đầu tiên cậu nhìn thấy thứ đó trong giấc mơ là lúc sáu tuổi, ngay sau lễ cử hành nghi thức thắp hương.
Khi đó cậu còn nhỏ, có một khoảng thời gian dài không dám đi ngủ vì sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825941/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.