Lâm Dục có thể chất đặc thù, từ trước đến nay không gần gũi với người ngoài. Cho dù là bạn cùng phòng ở chung một năm cũng rất ít khi tiếp xúc thể xác với cậu chứ đừng nói đến người mới gặp lần đầu.
Nhưng bạn cùng phòng mới vừa đến đã đánh thức cậu khỏi cơn ác mộng, khiến cậu có hảo cảm khó tả với người này.
Cậu ngơ ngẩn nhìn bàn tay với khớp xương to rõ ràng trước mắt, rất nhanh vươn tay mình ra.
Vừa rồi cậu bị thứ kia nhét đầy miệng không thở nổi, lại còn giãy dụa kịch liệt một trận, hai gò má tái nhợt khó khăn lắm mới hơi ửng hồng. Thái dương và đầu mũi chảy những giọt mồ hôi trong suốt như pha lê, tăng thêm vài phần mỹ lệ.
Hạ Trầm đứng ở bên giường, đôi mắt đen sẫm cùng khóe môi mỉm cười chờ đợi cậu.
Lâm Dục cố gắng duỗi nửa người trên dậy khỏi giường, ngón tay thon dài mềm mại nắm lấy tay đối phương, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi nhẹ nhàng cọ xát bàn tay mát lạnh của anh, vừa chạm đã tách ra.
Hạ Trầm bỗng chốc híp mắt, ngón tay thon dài đẹp đẽ run run khó có thể thấy được.
Như đang cố gắng khắc chế thứ gì đó.
“Xin chào, tôi là Lâm Dục.” Đáng tiếc Lâm Dục không phát hiện điểm bất thường này, sau khi nói xong cậu đưa mắt nhìn một vòng xung quanh.
Hạ Trầm như đoán được suy nghĩ trong lòng cậu, chủ động giải thích: “Chắc những người khác đi ra ngoài rồi, tôi vừa mới chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825938/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.