Lâm Dục đứng lặng tại chỗ, đôi mắt đong đầy nước mắt mở to, không tin vào những gì đang xảy ra trước mắt mình.
Sau vài giây ngắn ngủi, luồng khói đen kia biến mất hoàn toàn trong cơ thể của Hạ Trầm.
Những ngón tay thon dài co giật vài lần, người con trai nằm dưới đất đột ngột mở mắt ra.
Hai người chỉ vừa chạm mắt nhau, cả người Lâm Dục chợt cứng đờ, cậu gần như theo bản năng lùi về phía sau nửa bước.
Khuôn mặt đẹp trai đã khôi phục lại màu sắc như bình thường, trên chiếc cổ thon dài có một vết bầm tím do bị siết một cách tàn bạo, ánh mắt của anh nhìn lướt xuống bộ âu phục trên người anh, dường như đang đánh giá thân thể mới của mình.
Một lúc sau, anh nâng mí mắt lên một lần nữa, đi từng bước từng bước về phía Lâm Dục với dáng đi tao nhã và thong dong.
Rõ ràng đó là khuôn mặt quen thuộc, cũng là đôi mắt quen thuộc ấy, nhưng tận sâu trong đáy mắt đã bị thay thế bởi một sắc thái cảm xúc khác trông rất đáng sợ.
Tựa như một ánh nhìn chăm chăm vào con mồi của một con rắn độc với dáng vẻ âm u lạnh lẽo, lại vừa giống như thứ ác quỷ bò ra từ chốn địa ngục tăm tối.
Đôi hàng mi dài ướt đẫm nước mắt run lên một cách kịch liệt, trong một khoảnh khắc nhất thời Lâm Dục hoảng sợ đến mất cả hồn vía, cậu chỉ có thể lảo đa lảo đảo lùi về phía sau.
“Bé ngoan của ta ơi.” Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825903/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.