Nếu lúc này có người đẩy cửa tiến vào là có thể nhìn thấy tư thế của hai người khiến người ta liên tưởng đến mức nào.
Thanh niên mảnh khảnh ngồi trên đùi rắn chắc của người đàn ông, xương cốt cả người giống như bị rút ra, tựa như nước tan chảy vào trong lòng người kia.
Đầu ngón tay trắng mịn như tuyết rơi trên áo khoác tây trang màu đen, gương mặt ngẩng lên lấm tấm hạt mưa, giống như một đóa hoa mỏng manh bị cơn bão dữ dội tùy ý càn quét.
Lâm Dục vốn đang chìm đắm trong niềm vui may mắn sống sót sau hoạn nạn, nghe vậy rũ mắt theo, lúc này mới nhìn thấy cả người mình đang ngồi trên người đối phương.
Khuôn mặt bị hôn đến đỏ bừng vừa mới bớt nhiệt, vành tai trắng như tuyết lại nóng lên. Cậu cố chống thắt lưng mềm nhũn, muốn xuống khỏi đùi người đàn ông.
Kết quả ngón chân vừa chạm xuống đất, bắp chân tê rần, cậu khẽ rên một tiếng rồi lại một lần nữa ngồi xuống.
Hạ Trầm đúng lúc đưa tay đỡ lấy vòng eo nhỏ: “Cẩn thận một chút.”
Vòng eo trong lòng bàn tay khẽ run rẩy, tầm mắt anh dừng trên đôi môi sưng đỏ không chịu nổi kia: “Môi bị sao vậy?”
Lâm Dục giơ tay che môi mình, trong con ngươi ướt át lấp lánh hiện lên đôi chút bối rối.
Nên nói cho Hạ Trầm như thế nào đây, rằng thứ kia mượn cơ thể của anh điên cuồng cướp đoạt nụ hôn đầu tiên của mình.
“Ai làm?” Hạ Trầm nhìn chằm chằm cậu, giọng điệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825901/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.