Sau khi giọng nói phát ra, Lâm Dục không cần nghĩ ngợi mà đã trả lời: “Đương nhiên là có.”
“So với người nằm trên giường bệnh thì sao?” Hạ Trầm tiến thêm một bước ép hỏi: “Nếu giữa tôi và cậu ta chỉ có thể có một người sống, cậu sẽ chọn tôi chứ?”
Lâm Dục giật mình, có chút phát ngốc hỏi lại: “Cậu so cái này với cậu ta làm cái gì?”
“Tôi không phải cùng cậu ta so đo, chỉ muốn biết đối với cậu tôi quan trọng như thế nào.” Hạ Trầm nhìn mặt cậu không hề chớp mắt: “Nói đáp án cho tôi đi, Lâm Dục.”
“Tôi…” Lâm Dục theo bản năng nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng bệnh, lời nói thiếu chút nữa thốt ra miệng lập tức dừng lại.
Thật ra khi câu hỏi này được đặt ra, trong lòng cậu đã có đáp án.
Nhưng Lâm Hựu Khiêm đang nằm ở trên giường bệnh sống chết không rõ, cậu thật sự không thể nói ra.
“Cậu cái gì?” Hạ Trầm giơ tay giữ cái ót của cậu, đem mặt cậu quay về phía trước, cũng để tầm mắt nhìn về phía mình một lần nữa.
Trong đôi mắt đen không thấy đáy hiện lên một tia mong đợi cùng lo lắng, Lâm Dục chịu không nổi ánh mắt như vậy nên nhắm mắt lại, nhào vào trong lòng anh.
Cậu chủ nhỏ vừa rồi còn hùng hổ, giờ lại vùi mặt vào ngực người đàn ông như một con đà điểu, trong tay còn gắt gao nắm chặt cổ áo khoác của anh.
Cái va chạm này dường như cũng đâm vào trái tim của Hạ Trầm, khiến nhịp tim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825891/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.