Ngày hôm sau, lúc Lâm Dục tỉnh dậy, đầu óc của cậu vẫn còn khá mê man.
Nâng mí mắt nặng trĩu lên, ý thức còn chưa hoàn toàn tỉnh táo hẳn, cậu mù mờ nhìn chằm chằm vào bờ ngực rắn chắc ở trước mặt mình.
Hơn một nửa cúc áo trên cổ áo ngủ đều được mở ra, cơ ngực đầy đặn và trơn mướt tùy tiện để hở hang như thế, ánh mắt của cậu cầm lòng không đặng mà từ từ trượt xuống, cơ bụng rắn rỏi với từng múi bụng rõ ràng ẩn núp bên trong lớp áo ngủ, có một bàn tay thon dài và trắng nõn đang dính chặt ở trên đấy.
“Ha…” Tiếng cười trầm khàn vang lên, với một chút lười biếng khi vừa mới thức dậy: “Sờ đã chưa?”
Lâm Dục chớp hàng mi dài, bừng tỉnh nhận ra cái tay đang chạm vào cơ bụng của người ta, là tay của mình!
Cậu rụt tay về giống như bị điện giật, thân thể cũng ngả ra phía sau một chút.
Một giây trước khi đầu sắp đụng vào vách tường, một bàn tay to lớn đã ôm lấy eo cậu kéo trở lại.
Hạ Trầm ấn cậu vào trong lòng, lúc khe khẽ bật cười lồng ngực của anh hơi rung lên: “Đâu phải không cho cậu sờ, trốn cái gì đấy?”
Lâm Dục cựa quậy muốn thoát khỏi vòng tay của anh, nhưng vì cơn sốt mà toàn thân của cậu trở nên mềm nhũn và không còn chút sức lực nào, đánh anh hai cái cũng chẳng khác gì đang gãi ngứa cho người ta.
“Được rồi, đừng quậy nữa.” Hạ Trầm vuốt ve vỗ về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825888/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.