Gần đây, Lâm gia xảy ra một chuyện lớn, Lâm nhị thiếu gia trong một lần xuất môn, vậy mà lại đem một thiếu niên tầm tuổi mình từ bên ngoài về.
Thiếu niên đó lớn lên anh tuấn, khoảng mười ba, mười bốn tuổi, khí chất tài năng đã sớm được bộc lộ, nhìn có vẻ như là một vị công tử tu tiên thế gia nào đó, nhưng kỳ lạ đó là không có ai từng nhìn thấy cậu ta trước đây.
“Dật Nhi, nếu con muốn giữ đứa trẻ này ở lại Lâm gia, cha có thể đồng ý với con.” Lâm Đạo Viễn ngồi trên chiếc ghế ở cuối đường, ánh mắt sắc lẹm đánh giá thiếu niên xa lạ ở dưới sảnh: “Nhưng nếu đã tới Lâm gia, thì phải tuân theo những quy tắc của Lâm gia.”
Lâm Dục hơi cau mày: “Cha, con không định để cho Hạ Trầm gia nhập vào ngoại môn của Lâm gia.”
Đệ tử Lâm gia được chia thành nội môn và ngoại môn, đệ tử nội môn đều là con cháu Lâm gia, còn đệ tử ngoại môn thì phần lớn là những tu sĩ ngưỡng mộ danh tiếng đến bái làm đệ tử Lâm gia, hoặc là những cô nhi được Lâm gia nhận nuôi.
Lâm Đạo Viễn sửng sốt một chút, trầm giọng hỏi: “Nếu cậu ta không bái làm đệ tử của Lâm gia, vậy làm sao có thể tu luyện cùng con?”
“Con trai hiểu mối bận tâm của cha, nhưng Hạ Trầm là bằng hữu của con, cậu ấy khác với những người khác.” Lâm Dục nghiêm túc nói: “Cha hãy xem cậu ấy như khách quý mà con trai mời về.”
Hạ Trầm vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825802/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.