Ngày hôm sau, khi trời tờ mờ sáng, Lâm Dục rửa mặt xong, dáng vẻ vờ như không có chuyện gì xảy ra đi tìm Hạ Trầm.
Khoảng cách phòng của bọn họ không xa, đi mấy bước là tới phòng Hạ Trầm.
Lâm Dục đứng ở cửa, giơ tay gõ nhẹ lên cửa: “Hạ Trầm, ngươi dậy chưa?”
Bên trong truyền đến một tiếng “đùng”, sau đó một thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên: “Dậy rồi, chờ một chút.”
Lâm Dục cong môi, cố ý nói: “Vậy ta đi vào trước.”
“Chờ một chút!” Trong phòng lại truyền đến một trận chấn động: “Ta lập tức ra ngay!”
Lâm Dục tưởng tượng chàng trai thường ngày chậm chạp, giờ phút này đang luống cuống tay chân vội vàng mặc quần áo, cậu xém chút nữa cười ra tiếng.
Một lát sau, cánh cửa “cọt kẹt” một tiếng mở ra.
Một khuôn mặt tuấn tú xuất hiện: “A Dục, hôm nay ngươi dậy thật sớm.”
Vẻ mặt của Hạ Trầm trông vẫn như thường lệ, nhưng vạt áo hơi lộn xộn lại lộ ra một khuyết điểm.
Lâm Dục nhớ rằng anh đã từng nói với cậu, đời này lần đầu tiên khi bọn họ gặp nhau, trong đầu anh tự nhiên xuất hiện một số hình ảnh không thể miêu tả, nhưng trên mặt anh vẫn giả vờ đứng đắn.
Vậy chàng trai đang đứng trước mặt cậu bây giờ, liệu có phải cũng là trong ngoài không đồng nhất?
Nghĩ tới đây, cậu tiến lên một bước, đồng thời đưa tay chạm vào quai hàm góc cạnh kia.
Những ngón tay trắng nõn thon dài như búp măng ngọc đột nhiên vươn ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-om-yeu-bi-ta-than-quan-lay/2825801/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.