Lặng lẽ nghe hết mọi chuyện, màn đêm cũng dần buông xuống. Khi cả bốn người đứng dậy, chuẩn bị tới gần khu vực làng để dò xét thì Hạ Uyển bất ngờ kéo nhẹ vạt áo Kim Tử Ngâm. Phản xạ của Kim Tử Ngâm nhanh hơn suy nghĩ, theo bản năng bước chậm lại. Hai người tụt lại phía sau một nhịp, còn Vân An và Hoa Cương đi phía trước.
Hạ Uyển vốn hành động nhanh hơn đầu óc. Trong màn đêm mờ mịt, môi đỏ khẽ mở, giọng mang theo chút nghẹn ngào: "Vậy... lúc đó cậu đề nghị chia tay là vì những chuyện này sao?"
Toàn thân Kim Tử Ngâm cứng đờ, rồi lập tức trở lại bình thường. Cậu ta quay đầu lại, như thể không nhìn thấy đôi mắt Hạ Uyển đã đỏ hoe, khẽ nói: "Cậu vừa nói gì? Hơi nhỏ, tôi không nghe rõ."
"Không có gì." Hạ Uyển hít mũi một cái, vội cúi đầu, không muốn để Kim Tử Ngâm nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình. Dù cô biết trong bóng tối có lẽ Kim Tử Ngâm chẳng thấy rõ gì nhưng những lời đó đã tiêu hao toàn bộ dũng khí của cô, cô không thể nói lại lần thứ hai.
"Tôi chỉ bảo cậu chú ý an toàn, khi cần thì ưu tiên an nguy của bản thân." Nói xong, Hạ Uyển vòng qua Kim Tử Ngâm, đuổi theo Vân An và Hoa Cương phía trước.
"Đi thôi."
Kim Tử Ngâm bước nhanh theo, nắm lấy cổ tay Hạ Uyển. Hạ Uyển khựng lại, quay đầu, hai người nhìn nhau, như có ngàn vạn lời muốn nói nhưng cuối cùng Kim Tử Ngâm chỉ khẽ lên tiếng: "Cậu cũng vậy, chú ý an toàn."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292183/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.