Vân An rất khó dùng ngôn ngữ để diễn tả cảm xúc của mình lúc này. Từ cổng làng chậm rãi đi vào sâu trong làng, mỗi một căn nhà sàn đều có người chui ra, đủ mọi thành phần già trẻ lớn bé. Họ chẳng nói chẳng rằng, cứ thế trưng ra khuôn mặt vô cảm mà nhìn chằm chằm những người lạ mặt vừa vào làng.
Tình cảnh này rất giống với những cảnh phim kinh dị mà Vân An từng xem, khiến người ta không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Bước chân của Vân An và Hạ Uyển càng lúc càng chậm, cuối cùng dừng hẳn lại khi đi đến giữa làng. Bởi vì có người đang tiến về phía họ.
Đó là một người đàn ông khá lớn tuổi, râu quai nón lởm chởm bạc, phía sau là một nhóm thanh niên trai tráng. Họ mặc những bộ trang phục hoàn toàn khác biệt với nhóm của Vân An, kiểu trang phục mà cậu chưa từng thấy bao giờ, trông như sự pha trộn của nhiều dân tộc thiểu số khác nhau.
Họ kéo đến hung hổ, người đàn ông dẫn đầu mắt lộ vẻ hung dữ. Hai bên còn chưa kịp lên tiếng, nhóm Vân An đã bị ép cho phải lùi lại từng bước.
"Cút đi!" Người đàn ông dẫn đầu tuy già nhưng vẫn còn rất khỏe mạnh, ông ta gằn giọng bằng thứ tiếng phổ thông pha chút khẩu âm địa phương. Ông ta giơ tay chỉ thẳng về phía cổng làng: "Nơi này không chào đón các người."
"Mọi người có thấy..." Hạ Uyển sốt sắng định hỏi thăm xem họ có gặp Kim Tử Ngâm không, nhưng Vân An đã nhanh chóng ngắt lời: "Xin lỗi, chúng tôi không cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292182/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.