Vừa mở mắt, Vân An lảo đảo quỳ nửa gối trên mặt đất, một tay chống lên nền cát đá thô ráp, cảm giác ấy khiến cậu sững người. Ngước mắt lên, cậu bắt gặp những ánh nhìn kinh ngạc, pha lẫn cảnh giác từ các gia chủ thiên sư đang chằm chằm dõi theo mình, như sợ cậu sẽ bất ngờ bùng phát. @TửuHoa "An An!" Vân Hạo lớn tiếng gọi, đôi mắt tràn đầy đau xót và lo lắng. "Con không sao chứ?" Vân An theo bản năng quay nhìn về nơi chôn cất Bạch Diên. Ánh nắng vàng rực len qua tán rừng, bao phủ toàn thân cậu, như thể Bạch Diên đang nhắn nhủ rằng đã đến lúc trở về thế giới thuộc về mình. "Mẹ..." Vân An lẩm bẩm, nước mắt bất giác rơi xuống. Cậu chẳng màng đến những gia chủ đang rình rập phía sau, cũng chẳng nghe lời gọi của bác cả và chú, chỉ chạy thẳng vào sơn động. Đứng trước nấm mồ nhỏ bé, cậu thành kính dập đầu ba cái rồi mới rời đi. Ba mẹ cậu đã an nghỉ vĩnh hằng, mộ phần giờ chỉ là biểu tượng. Bước ra ngoài, Vân An đối diện Vân Tùng và Vân Hạo, nhẹ giọng: "Bác cả, chú." Trên mặt cậu không còn vẻ mịt mù, mà tựa như một người vừa tái sinh. Vân Tùng vỗ mạnh lên vai cậu, giọng khẽ run: "Mọi chuyện... đã kết thúc rồi." Vân An gật đầu, giọng trầm nhưng kiên định: "Đúng vậy, tất cả đã kết thúc." Những ngày kinh hoàng trong phó bản giờ tựa như chuyện kiếp trước, chỉ còn đọng lại một cảm giác lạ lùng... như thể cậu không chiến đấu một mình. Nhưng... đồng đội ư? Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292177/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.