*Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng: Vượt gió vàng sương ngọc đến bên nhau Vân An bị bao phủ trong bóng tối vô biên, cảm giác như chìm vào một đầm lầy, không thể cử động. Dù vậy, cậu lại thấy cả người ấm áp, như thể mọi mệt mỏi và phiền muộn tan biến, dễ chịu mà yên giấc. Không rõ thời gian trôi qua bao lâu, trong đầu cậu vang lên những âm thanh điện tử nhỏ, làm giấc ngủ bị quấy rầy. Cậu nhíu mày, xoay người muốn xua đi tiếng động phiền phức ấy, nhưng âm thanh vẫn kiên trì vang vọng không ngừng. @TửuHoa Cuối cùng, Vân An mở mắt. Cậu cảm giác như bản thân còn trong lòng mẹ, toàn thân nhẹ nhõm, chỉ là trước mắt tối đen, đưa tay ra cũng không thấy năm ngón. Cậu cố gắng đứng lên, dù thất bại nhiều lần, cuối cùng cũng run rẩy đứng vững. Khi ý thức dần tỉnh táo, âm thanh điện tử trong đầu lại càng lớn, tựa như tiếng gầm rú. Vân An che tai, cố chống lại tạp âm. Bỗng nhiên, thế giới trở nên yên tĩnh đến cực độ, chỉ còn lại tiếng thở và nhịp tim của chính mình. Cảm giác cô độc bao trùm, khiến cậu sợ hãi. Lúc ấy, tất cả ký ức trở lại. Cậu nhớ ba căm hận mình ra sao, nhớ mình đã chọn kết thúc sinh mệnh bằng cách bi thảm nhất để phá vỡ tuần hoàn, giải thoát mọi người và cả Hoa Cương. Cậu tự hỏi: "Mình đã chết sao? Đây là nơi nào? Chốn đầu thai ư?" Vân An dò dẫm tiến về phía trước, như người mù mò mẫm, bước đi rất lâu mà không thấy điểm dừng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292176/chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.