◎ Chuyện cũ không thể thay đổi ◎ Dưới sự dịu dàng an ủi của Hoa Cương, Vân An dần bình tĩnh lại. Khi tỉnh táo hơn, cậu mới chợt nhận ra một chút ngượng ngùng. Phòng bệnh này là phòng tám người, bên trong còn có những bệnh nhân khác. Vừa rồi cậu khóc lóc, bám víu vào người khác như vậy, chắc chắn đã bị mọi người thấy hết. Giờ phút này, Vân An hận không thể giả vờ bất tỉnh rồi cuộn người lên giường. Nhưng đột nhiên, cậu nhớ ra một chuyện quan trọng hơn! Trần Phương đâu? Bà ấy thế nào rồi? @ThThanhHinVng Hoa Cương chỉ về phía chiếc giường bên cạnh được bao quanh bởi rèm xanh. Giường của Trần Phương ở ngay bên cạnh Vân An. Xuống giường kéo rèm ra, Vân An nhìn thấy Trần Phương đang nằm mê man trên giường bệnh. Hoa Cương đứng dựa vào mép giường, khoanh tay nhìn lướt qua Trần Phương đang nằm, giọng nói hờ hững: "Người không sao, chỉ là bị hoảng sợ quá độ. Ta đã cho bà ta bất tỉnh để tránh gây phiền phức." Làm cho bất tỉnh? Vân An kinh ngạc tròn mắt nhìn, không ngờ còn có cách như vậy. Ngẩn người nhìn Trần Phương đang mê man trên giường, Hoa Cương lại hiểu lầm ý của Vân An, tưởng rằng cậu muốn đánh thức Trần Phương. Dù sao bây giờ cũng là cơ hội tốt để hỏi chuyện và làm rõ mọi thứ, vì những người chơi khác và các NPC quan trọng đều chưa đến, trong phòng chỉ có Vân An, Hoa Cương và Trần Phương. Những người khác chỉ là những nhân vật không quan trọng. Hoa Cương khẽ cử động ngón tay, Trần Phương nhíu mày, giãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292064/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.