◎ Nghe thấy tiếng của em ◎ Què chân? Trong lòng Vân An lóe lên một ý nghĩ, nhưng thoáng qua rất nhanh. Cậu chưa kịp nghĩ kỹ thì ý nghĩ đó đã biến mất. Hiện tại cậu cũng không có tâm trí để nhớ lại, vì nếu không xử lý tốt tình huống này, có khả năng cả hai sẽ chết tại đây. "Xin lỗi?" Trần Phương ngây người hỏi lại. Ý tưởng của Vân An rất đơn giản: nếu trong không gian "trọng sinh", bà cố chấp niệm đến mức mong con cái nhận lỗi, xin lỗi thì điều đó nghĩa là trong lòng bà ấy có sự chấp nhất này. Cậu không mơ tưởng rằng Trần Phương chỉ cần nhận lỗi là bà cố sẽ tha cho bà ta, nhưng ít nhất cũng có thể kéo dài thời gian. @ThThanhHinVng Vân An lại cúi xuống nhìn thời gian trên điện thoại. Đã bảy phút kể từ khi cậu gọi cho Kim Tử Ngâm... Hả? Bảy phút? Vân An trợn tròn mắt, không tin nổi nhìn vào màn hình điện thoại. Đôi tay thon dài của cậu run lên nhẹ, cậu bấm mở lịch sử cuộc gọi. Đúng rồi, không sai, chỉ mới bảy phút. Không thể nào! Dù Vân An không nhạy cảm lắm với dòng chảy của thời gian, cậu cũng biết rằng từ lúc cậu gọi cho Kim Tử Ngâm cầu cứu đến giờ, ít nhất đã hơn mười phút trôi qua. Làm sao có thể chỉ mới bảy phút được? Chỉ có hai khả năng. Một là điện thoại của Vân An bị hỏng nên thời gian ghi nhận không chính xác. Khả năng còn lại là tốc độ dòng chảy của thời gian đã chậm lại, hoặc thậm chí ngừng hẳn. Vân An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/5292063/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.