Lâm Hạ nhìn nụ cười dịu dàng của người phụ nữ xinh đẹp trên bia mộ tuyết trắng kia, khóe mắt hơi hơi ươn ướt, cảm xúc đã lâu không xuất hiện bị vài tờ giấy kia kéo ra.
“Em vừa sinh ra không bao lâu, mẹ liền qua đời.”
“Em cũng chỉ có thể thông qua nhật ký mà lý giải bà là một con người như thế nào.”
“Bà cho rằng bà cùng cái người đàn ông kia là tình yêu lãng mạn nhất trên thế giới.”
“Bà cảm thấy cho dù người đàn ông kia không có bánh mì chỉ cần có thể cho bà tình yêu bà cũng nguyện ý cùng ông ta.”
“Nhưng lại không nghĩ rằng người đàn ông kia không thiếu bánh mì lại chỉ không cho bà được tình yêu cùng hôn nhân.”
“Anh nói bà ấy ngốc biết bao nhiêu, biết rõ người đàn ông kia lừa bà, còn muốn kiên trì sinh đứa bé ra.” Lâm Hạ nhẹ giọng thì thào tự nói.
Lâm Hạ cùng mẹ rất giống nhau, chỉ là Lâm Vãn Tình mẹ của Lâm Hạ càng thêm dịu dàng, ảnh chụp trên mộ bia là một bức ảnh chụp nghiêng mặc sườn xám, mỹ nhân nhất cố khuynh nhân thành (quay lại nhìn một cái làm nghiêng thành người ta),tuy rằng khuôn mặt đã bị năm tháng ăn mòn trở nên mơ hồ, nhưng không khó nhìn ra phong thái hoa khôi hệ văn học năm đó.
Có lẽ giống như chuyên ngành của bà, Lâm Vãn Tình là người theo đuổi tình yêu lãng mạn thuần túy, năm đó bà cùng cha của Lâm Hạ giống như trong tiểu thuyết gặp nhau ở một cái trấn nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-chung-ta-den-tu-an-ai-di/3299368/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.