Lâm Hạ không nghĩ tới lần gặp mặt thứ hai của bọn họ tới nhanh như vậy, y nhận được thư trúng tuyển của học viện mỹ thuật, ngày nghỉ tạm thời thuê một cái phòng ở giá rẻ, lúc đi làm thêm về ngang qua một con đường, đụng tới một đám nam sinh đang đánh nhau, vẫn là một đám đánh một người.
Y không muốn lo chuyện bao đồng, bình thường đồng học đều nói y tâm địa tốt cái gì cũng không tính toán so đo, chỉ có y biết chính mình từ nhỏ lớn lên trong viện phúc lợi trời sinh tính lạnh bạc, cái gì cũng không muốn quản.
Nói như vậy, người đàn bà kia nói cũng không sai, trời sinh máu lạnh nuôi không quen, nhưng bà ta nuôi y được một ngày nào sao, y lại dựa vào cái gì nhiệt tình với bà ta. Bên miệng Lâm Hạ gợi lên một nụ cười trào phúng.
Chỉ là một tiếng mắng ngăn trở bước chân y, “—— Tần Nhạc, mẹ mày còn thật xem như mình là thiếu gia, bất quá cũng chỉ là một thằng cha mẹ không cần ——” “Bốp”, tiếng mắng liền biến thành tiếng tru lên.
Tần Nhạc? Không phải là thiếu niên mình nhặt về sao? Lâm Hạ dựng xe đạp qua một bên, cẩn thận nhìn xem, đợi đến khi xác nhận thiếu niên lạnh lùng đang bị vây công kia thật là Tần Nhạc tự mình liếm miệng vết thương trong đêm mưa kia, trái tim lạnh lẽo đã lâu không khỏi có chút sôi trào, dứt khoát xắn tay áo lên chống nạnh bắt đầu… hò hét cổ vũ ——
“A Nhạc cố lên, không cho phép thua.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-chung-ta-den-tu-an-ai-di/3299367/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.