Gió đêm nổi lên, hai người không còn chút tâm tư yêu đương nào nữa, liền bình tĩnh trò chuyện.
Tuy bình tĩnh, nhưng Giang Lạc Dao vẫn cảm thấy Vương gia có một luồng lửa giận khó hiểu chưa được xả ra.
Bởi vì khi hắn ôm nàng đi đến một nơi nào đó, đột nhiên giẫm chân rất mạnh vào một thứ gì đó, âm thanh trầm thấp, giống như một vật nặng.
Giang Lạc Dao hỏi: "Vương gia bị thứ gì vướng chân sao?"
Thịnh Quyết cúi đầu nhìn Thế tử Từ gia đang nằm sóng soài trên mặt đất, không biết từ lúc nào tên này lại gặp phải thiên tai, vậy mà lại nằm thoi thóp ở nơi vắng vẻ này, bên cạnh còn cắm một cành cây xiên xiên, chính hắn không chú ý đến cành cây đó nên suýt nữa bị vấp ngã.
Vấp ngã thì không sao, nhưng nếu làm Giang Lạc Dao ngã thì lại là chuyện lớn.
Thịnh Quyết đương nhiên tâm trạng không tốt, dứt khoát gi đạp Thế tử Từ gia vừa bò dậy xuống đất một lần nữa.
Thịnh Quyết ôm Giang Lạc Dao trở về khi yến tiệc đã tàn.
Mọi người đều lần lượt ra về, bất kể con đường nào cũng có lác đác bóng người qua lại.
Người đâu đâu cũng có, thật khiến người ta phiền lòng.
Thịnh Quyết xem ra đã nhận ra, mình đúng là cái số mệnh cô độc, mỗi lần đến lúc quan trọng đều gặp phải chuyện xui xẻo.
Bất kể lần nào cũng không thể toại nguyện.
Hắn muốn chạm vào nàng, nàng lại vì nhột mà muốn cười.
Không khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nhan-benh-tat-duoc-nhiep-chinh-vuong-nuong-chieu/3706452/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.