Cung Thừa đi rồi, tất cả yên ả trở lại.
Rừng cây, hồ nước, biệt thự làm từ gỗ.
Chỉ còn Úc Nam và một người canh gác hồ nước không biết đang ở đâu, mà thậm chí Úc Nam còn không biết đối phương trông như thế nào.
Trong phòng chỉ còn chiếc đèn xách Cung Thừa thắp trước khi đi, trong sự tĩnh mịch, tâm trí Úc Nam hoảng loạn, có phần hoảng sợ.
Cậu lùi về trên giường quấn chăn nghĩ Cung Thừa đi vội vàng như vậy là vì chuyện nghiêm trọng lắm sao? Cậu không thể xác định phát sinh chuyện gì, chỉ nghe được "Tình huống của Chủ tịch Cung rất nguy hiểm," cậu đoán là anh cả của Cung Thừa. Lần trước Cung Thừa từng nói anh cả của gã bệnh nặng, xem ra đã nằm trên giường bệnh rất lâu. Hi vọng không gặp chuyện xấu, Úc Nam cầu mong.
Cứ thế mở to mắt chịu đựng đến hừng đông, Úc Nam mới bò dậy đi rửa mặt, đợi tiểu Chu đến đón mình.
Song có vẻ như cậu đã bị lãng quên ở biệt thự, đến tận xế chiều hôm đó tiểu Chu mới thong thả đến muộn.
Điện thoại của Úc Nam hết pin, suýt chút nữa nghĩ đến chuyện đi bộ ra khỏi rừng cây, tìm đường đi ra thành phố chặn đại một chiếc xe nào đó.
Tiểu Chu xin lỗi: "Xin lỗi nha Úc Nam, hôm nay anh thật sự không thoát thân nổi nên đến hơi muộn."
Thực chất ba tiếng trước Cung Thừa mới chợt nhớ ra Úc Nam vẫn còn ở trong biệt thự, dặn anh ta đến đón cậu. Tiểu Chu là trợ lý, tất nhiên sẽ nhận hết về mình vì đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/my-nam-hoa-hong/952022/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.