“Quốc sư không phải người ăn nói lung tung, hôm nay là chính khanh hứa hẹn với trẫm. Khanh phải biết rằng, trẫm chỉ có một đứa con gái.” Kính Nhân đế chậm rãi thu nụ cười lại, nghiêm mặt nói.
“Thần phụ người trong thiên hạ cũng sẽ không phụ nàng.” Mộc Tử Ảnh thấp giọng nói một câu, ánh mắt thản nhiên đảo qua Kính Nhân đế, có một tia nhìn phức tạp xẹt qua, chớp mắt một cái, tất cả cảm xúc vừa rồi đều lắng đọng xuống.
“Hi vọng quốc sư không quên lời nói hôm nay, từng chữ quốc sư nói trẫm đều ghi tạc trong lòng. Nếu khanh bắt nạt Thấm Nhi, khiến con bé không thoải mái, dù trẫm có bị thiên hạ lên án cũng sẽ không tha thứ cho khanh!” Giờ khắc này, ánh mắt của Kính Nhân đế trở nên vô cùng sắc bén.
Khóe miệng Mộc Tử ẢNh khẽ nhếch một cái nhanh đến không kịp nhận ra, độ cong của nó tạo thành cảm giác như đang trào phúng, lại giống như cái gì cũng thông hiểu hết.
“Hoàng thượng yên tâm, thần cam đoan cả đời chỉ cần một thê tử, sẽ không bao giờ liếc mắt tới bất kì nữ tử nào khác.” Mộc Tử Ảnh chậm rãi nói từng chữ từng chữ, thanh âm phá lệ rõ ràng, giống như từng viên trân châu rơi xuống.
Trong lòng Kính Nhân đế thoáng chấn động, giọng nói êm tai như trân châu rơi kia lại giống như một cái chùy gõ vào tim ông, máu tươi ồ ạt chảy ra khiến ông không thể nào nhìn rõ hình dáng của nó nữa. Tim của ông rốt cuộc có hình gì? Có lẽ ngay cả ông cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12069/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.