“Hoàng thượng, thần khẩn cầu hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban.” Hàn Mộc Hủ quỳ trên mặt đất, hai mày nhíu chặt.
Kính Nhân đế liếc nhìn hắn, đặt tấu chương trong tay xuống, có chút hứng thú hỏi, “Trẫm nghe nói Hàn ái khanh với đứa nhỏ Vũ Hi là thanh mai trúc mã, hai người có kết làm phu thê cũng chính là một đôi kim đồng ngọc nữ, nay ái khanh lại phản ứng như vậy thật khiến trẫm vô cùng khó hiểu.”
“Quả thật thần với biểu muội lớn lên với nhau từ nhỏ nhưng thần với biểu muội chỉ có tình cảm huynh muội, không hề có tình cảm nam nữ. Hoàng thượng xin đừng nói đùa.” Trên trán Hàn Mộc Hủ chảy ra tầng tầng mồ hôi lạnh. Trước kia hắn cảm thấy, nếu có một ngày mình không thể không cưới Lê Vũ Hi, vậy thì cứ chấp nhận mà sống đi nhưng giờ đây hắn cũng không biết vì sao, nghĩ đến việc phải cưới Lê Vũ Hi, trong lòng hắn là ngàn vạn không muốn, chỉ cần nghĩ cũng thấy đau đầu. Hắn thừa nhận Lê Vũ Hi là một tài nữ, chính hắn cũng vô cùng thưởng thức nàng, trong mắt phụ thân và cô cô hai người vô cùng xứng đôi, hoặc là nói đúng hơn trong mắt mọi người hai người chính là mười phần xứng đôi. Nhưng dù thế thì thế nào, không thích chính là không thích, miễn cưỡng cũng không được. Trải qua bao nhiêu năm, hắn mỗi khắc đều ép buộc chính mình nhưng chỉ có một lần này, hắn không muốn ép buộc mình nữa.
“Nói như vậy, khanh đối với đứa nhỏ Vũ Hi này là vô tình sao?” Kính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-sac/12068/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.