Trở về nhà Sở Khuyết lại lên trên lầu của mình, ông cảm thấy thật nhẹ nhõm cuối cùng những rắc rối của công ty đã được gỡ bỏ, nhưng điều quan trọng bây giờ là con gái của ông và ông sẽ phải làm thế nào với lời đề nghị kết hôn của Thiên Mạc.
Cậu lại rơi vào thế bị động một lần nữa, không hiểu sao cứ hết rắc rối này lại đến rắc rối kia cứ liên tiếp đổ dồn vào nhà của ông như vậy.
Suy nghĩ một lát lâu ông thở dài : "Thôi đành để chuyện gì đến thì nó sẽ đến. Chắc đây là ý trời..."
Sở Khuyết nhắm chặt mắt lại bây giờ ông chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu để quên đi tất cả, lấy lại sức lực để bắt đầu những công việc hay các chông gai tiếp theo đang chờ đợi.
Cuối cùng ông cũng đã ngủ say giấc, nhưng chưa được lâu tiếng cửa phòng lại vang lên (Két Két...) m thanh vang dội đến chói tai phá tan sự yên giấc của ông. Sở Khuyết mơ màn mở mắt. Khuôn mặt nhăn nhó bất lực nhìn lên.
Trước mắt ông bây giờ không ai khác mà là Sở Nhi, ông không biết con bé làm gì mà vào phòng ông lúc này. Nó đã phá tan đi giấc ngủ ngon của ông.
"Con vào đây chi vậy ? Có việc gì sao !"
Sở Nhi mỉm cười cô chạy đến chỗ ông mà hỏi :
"Sao rồi bố công ty của gia đình mình, được cứu chưa ?"
Ông thở dài thì ra cô đến đây là vì chuyện này, ông nhăn nhó ngát vài cái mà trả lời :
"Rồi nhờ cậu ta mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/207363/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.