Trở về nhà Sở Nhi vừa bước vào công, cô đã sốc đến nỗi mà mắt chữ A mồm chữ Ô nhìn mọi thứ xung quanh. Cô đờ người ra nhìn bọn người không biết từ đâu chui ra mang tất cả đồ đạc của gia đình cô rời đi.
"Các người là ai vậy ? Sao lại lấy đồ nhà tôi chứ ? Mau bỏ xuống..."
Bọn họ nhìn cô với vẻ kinh bỉ rồi lờ đi, một tên béo nói : "Cô ăn nói cho cẩn thận vào không thì biết tay với chúng tôi đấy... Công ty bố cô phá sản rồi, nên là muốn bán tất cả những thứ này để trả nợ..."
Cô đờ người quay sang nhìn bố mình, nét mặt của cô căng thẳng đến tuột độ mà hỏi ông : "Bố hãy mau giải thích cho con biết ! Chuyện này là như thế nào ?"
Ông lúc này đã không nghẹn ngào nói với cô :
"Bố tưởng rằng sẽ dấu được con, bố tưởng rằng sẽ cứu được công ty khởi bờ vực phá sản, nhưng không ngờ tất cả mọi thứ lại diễn ra nhanh đến vậy..."
Cô bị sốc đến đứng hình mà nhớ lại những lời nói của Nhược Hy, cô cảm thấy rất khó chịu mà choáng váng lờ đờ như người say rượu muốn ngã xuống đất. Bởi cuối sốc này quá lớn đối với cô. Ông nhìn con gái của mình trước mắt mà không làm được gì. Ông tự trách bản thân vì mất tất cả mà không biết cô đang muốn ngất xỉu.
Sau một hồi trụ dững cô cũng ngã xuống đất. Tất cả diễn ra quá nhanh ông không thể đến bên cạnh đỡ cô được. Lúc này bóng dáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/207362/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.