Thời gian cứ thế trôi thật nhanh chớp mắt cô đã được vào nhà của anh, nhưng không hiểu sao anh lại cứ lạnh lùng với mình như vậy. Mặc kệ cho Gia Hân cứ luôn tìm mọi cách bắt nạt cô, nhưng tính mở miệng nói với anh thì lại không dám đến gần.
Bởi vì khi đến gần anh anh cứ như bốc lửa vậy, cô cảm thấy hoang man và lo lắng nhìn rồi cũng đành chấp nhận mọi thứ. Nhưng càng nghĩ cô lại càng thấy mình ngu nếu ngày ấy mình nghe theo lời anh ấy đừng chuyển đến đây ở là được.
Còn mọi chuyện khiến anh ấy giận cô chắc chính là do Gia Hân, chị ta gây ra. Nhưng thôi kệ cứ đợi anh ta bớt giận cô sẽ tìm cách để thuyết phục anh ấy trở lại như ban đầu. Còn không cô sẽ giận anh mãi.
Vừa nghĩ đến đây cô đã nghe thấy một âm thanh chói tai, đó chính là tiếng của Gia Hân chị ta đang gọi cô : "Này cô công chúa kia sao giờ này chưa xuống ăn cơm nữa hả ? Bộ muốn chúng tôi lên hầu cô à ?"
Sở Nhi im lặng xuống ăn cơm, lúc này cô tiến chỗ của Thiên Mạc mà kéo ghế ra muốn ngồi với anh. Nhưng anh lại lạnh lùng lườm cô một cái rồi bỏ đi. Cô không biết phải làm sao để tiếp cận anh ta nữa.
Bởi vì tình cảnh bây giờ có lẽ tình cảm của hai người đã rạn nứt hay có một bức tường to lớn nào đó làm rào cản hai người. Cô thở dài mà cầm chén đũa lên ăn cơm. Nhưng chưa kịp đụng đến một thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/1253973/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.