Sở Nhi và Thiên Mạc đã ở lại trong bệnh viện mấy ngày để chăm sóc cho, Gia Hân. Gia Hân càng lúc càng trở nên béo bổ hơn lúc trước. Bây giờ cô đã lấy lại vóc dáng ban đầu. Nhưng vì còn yếu nên cô vẫn chưa xuất viện được.
Thiên Mạc thì lúc nào cũng đi làm công việc của mình, tới trời tối mịch mới về. Còn Sở Nhi thì chẳng thôi bận rộn một tí nào bởi vì cô luôn phải chăm sóc cho Gia Hân như một con người ở. Ấy vậy mà...
Gia Hân còn bày ra nhiều trò để trêu chọc cô, thấy Thiên Mạc trở về là cứ bình thản như bình thường. Còn Sở Nhi mặt dù rất tức giận căm thù chị ta vì việc đó. Nhưng vì muốn lấy lòng của Gia Hân nên cô cũng nhẫn nhịn để cho qua.
Sở Nhi chăm sóc Gia Hân mệt đến lúc phải thiết đi lúc nào cũng không hay. Gia Hân lúc này tỉnh lại đưa ánh mắt nham hiểm nhìn chằm chằm vào cô. Rồi ghé sát vai cô mà quát lớn :
"Đến giờ rồi. Sao chưa dậy hả ? Cô chăm sóc chị dâu kiểu gì vậy ?"
Nghe những lời này Sở Nhi giật mình tỉnh lại cô không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, cô nhìn sang chỗ Gia Hân. Nhưng im lặng không nói gì chị ta thấy dáng vẻ mềm yếu này của cô nên bắt đầu lên mặc :
"Chị xin lỗi bởi vì chị khát nước, nhưng mà không thể leo xuống giường đi lấy được. Nhưng tính nhờ em, rồi thấy em ngủ say quá mà kêu mãi không dậy. Nên chị mới trêu chọc em một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muu-doat-hanh-phuc/1253972/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.