Cô như ngưng động, ánh mắt dừng lại hướng về phía Quang Viễn, cánh môi vì lâu ngày không uống nước đã nứt nẻ, vẻ hồng nhạt yêu lạnh. Nguyệt Thiền mấp máy môi nói ra vài lời:
“Dậy rồi.”
Cô nhìn ra lệ rơi trên má anh, nhưng Nguyệt Thiền không nói gì, đảo mắt nhìn về phía cửa sổ. Trong ánh sáng mờ nhạt, Quang Viễn rời khỏi ghế, anh từng bước đi về phía cô.
Nguyệt Thiền nhìn người trước mắt ngày càng gần, lại vô thức lùi bước, xích sắt nặng nề leng kenh vang vọng trong không gian. Quang Viễn nhìn người mình yêu, mỉn cười nói:
“Lạnh lắm, đừng đứng ở đây.”
Anh quỳ xuống nền sàn, vươn tay xoa xoa cổ chân bị bầm tím. Cô giật mình, lùi lại thêm vài bước, tránh né sự đụng chạm của Quang Viễn. Nguyệt Thiền trầm lắng nói:
“Tôi biết rồi.”
Anh rũ mắt, nói:
“Đứng im đi, anh cởi xích cho em.”
Cô ngưng động trong vài giây, tròn mắt nhìn Quang Viễn, thực sự có bất ngờ, có cả nghi ngờ. Nguyệt Thiền nắm chặt tay thành nắm, giọng run run:
“Có… thật không?”
Anh không đáp, cứ trầm lặng mà tiếp tục thực hiện công việc, khóa xích vang lên lách cách.
Bên ngoài, có tiếng bước chân đều đều trên nền tuyết, Vương Cảnh Nghi vẻ mặt vô cảm. Con ngươi đen tuyền không có gì nổi trội, nhưng lại tạo ra một áp lực vô hình, anh cẩn trọng nhìn xung quanh.
Cảnh Nghi điều chỉnh mũ lưỡi chai thấp xuống, che đi hầu hết khuôn mặt, môi mỏng khẽ cong. Trời sắp sáng, nhưng sắc trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-thoat-khoi-anh/3550631/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.