2.
Nhưng chị tôi lập tức giật lấy điện thoại.
“Là em về rồi.”
“Tạ Diễn, em muốn gặp anh.”
Giọng chị không cao không thấp, nhưng đuôi câu khẽ run, khiến người nghe khó mà không suy nghĩ lung tung.
Đầu dây bên kia quả nhiên im lặng vài giây.
Cuối cùng, anh chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Anh đang tăng ca. Một tiếng nữa tới.”
Điện thoại vừa cúp, chị khẽ hất mái tóc dài, quay sang mẹ mỉm cười:
“Mẹ thấy chưa? Con đã nói rồi, thật ra anh ấy cũng muốn gặp con.”
“Chỉ là ngại nói thẳng mà thôi.”
“Không còn cách nào khác, hồi đó chúng con trẻ người non dạ, ai cũng không chịu nhún nhường, chỉ vì chút chuyện nhỏ cũng có thể cãi nhau.”
Trong mắt chị là nụ cười đầy tự tin, như đã nắm chắc phần thắng:
“Bây giờ thì khác rồi, con đã biết mềm mỏng rồi.”
Hồi trước, chị tôi nổi tiếng tiểu thư kiêu kỳ, muốn gì được nấy.
Còn Tạ Diễn cũng là kiểu người có góc cạnh, tính tình sắc lạnh, không dễ mềm lòng.
Bởi vậy họ mới vì tính cách mà thường xuyên làm tổn thương nhau.
Tôi ngồi ở sofa, lẳng lặng cắm cúi ăn dâu tây, không nói một lời.
…
Chuông cửa lúc này vang lên lần nữa, mọi người lập tức đổ xô ra đón.
Qua đám người đứng đón trước cửa, tôi và Tạ Diễn chạm phải ánh mắt của nhau.
Tạ Diễn có lẽ vừa tan làm, trên người anh lúc này vẫn là bộ vest đen chỉnh tề càng làm nổi bật dáng người cao thẳng và khí chất trầm tĩnh, lạnh nhạt của anh.
Loại người như anh, dù đứng giữa đám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-mang-de-yeu-em/4943126/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.