Giang Quyện không chút do dự đưa tay cho hắn: " Được thôi"
Đôi tay thiếu niên trắng nõn cân xứng, đầu ngón tay nhàn nhạt ửng hồng.
Tiết Phóng Ly liếc mắt nhìn, cẩn thận nắm lấy tay y.
Hắn thật sự không sợ ta, tay cũng dám đưa tới.
Ngoài ra......
Còn rất mềm.
Người hầu thấy vậy liền thả Giang Quyện ra, không hề nâng y, Giang Quyện hướng phía trước đi một bước, nhưng mà vừa rồi đã bị mấy mũi tên doạ đến nhũn chân, vừa động một chút, Giang Quyện liền thẳng tắp muốn ngã xuống.
Xong đời.
Đây là tình huống đáng chết gì.
Giang Quyện cảm thấy mình sắp vồ ếch trước mặt quần chúng, kết quả lại có người kéo y một cái, sau đó y liền lao vào trong lồng ngực Tiết Phóng Ly.
Giang Quyện ngốc một chút, Tiết Phóng Ly hỏi y: "Tam công tử, làm sao vậy?"
Chân nhũn, vẫn là bị doạ cho nhũn. Giang Quyện muốn mở miệng, nghĩ lại thì thấy thật mất mặt, y ngay lập tức nhanh chóng nhảy số, lựa chọn nói dối: "...... Ngực đau."
Tiết Phóng Ly cúi đầu, khí sắc Giang Quyện đúng thật là hơi kém. Mà giờ phút này hai người đứng gần vào nhau, hắn ngửi được hương thơm thảo dược nhè nhẹ trên người thiếu niên.
Hắn không chán ghét mùi hương này.
Tiết Phóng Ly nói: "Vậy liền nghỉ một chút đi."
Giang Quyện "À" một tiếng, y buồn bực mà ngắm nhìn Tiết Phóng Ly.
Ly Vương không phải rất dễ nói chuyện sao?
Trong sách lại miêu tả hắn thành cái dạng gì thế này?
Hay là tác giả tính toán tự mình định nghĩa lại " hung hãn, giết người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-lam-ca-man/220113/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.