cá mặn: chỉ người lười chỉ muốn ăn ngủ nghỉ, lười làm lười tranh chấp cái gì cũng lười, nhưng vẫn có ăn
"Công tử! Công tử ———!"
" Lão gia ngài tạm thời tha cho công tử đi, công tử sức khoẻ không tốt, buông tha người đi....."
Tiếng kêu bén nhọn mang theo thanh âm nức nở, Giang Quyện bừng tỉnh từ trong mơ, y còn không kịp phản ứng, đã bị người ta hung hăng kéo một cái, ngã ra đất.
Đau, đau quá!
Đầu óc hỗn độn của Giang Quyện miễn cưỡng thanh tỉnh một chút.
"Giang Quyện ta mặc kệ ngươi đồng ý hay là không, nhưng người phải đến Ly vương phủ chắc chắn là ngươi." Người đàn ông trung niêm mặc quan phục, vẻ mặt chán ghét nói: "Ngươi đừng quên, ngươi là người đã đem Tiểu Niệm đẩy ngã xuống hồ."
Ly vương phủ? Tiểu Niệm? Hắn đang nói gì vậy?
Giang Quyện càng nghe càng thấy quen tai, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác không ổn.
Ngừng lại một chút, trung niên nam nhân liếc qua nha hoàn khóc đến mặt mũi nhem nhuốc "Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn gả đến Vương phủ, chuyện của ngươi cùng Tiểu Niệm liền coi như chưa từng xảy ra."
Người này ngữ khí khinh miệt, tư thái cũng cao cao tại thượng, dường như việc mình chấp thuận để cho Giang Quyện gả vào Ly vương phủ đã là trời cao ban ân.
Giang Quyện: "......"
Y đã hiểu.
Đây không phải bộ " Sau khi trọng sinh liền thành đoàn sủng" mà em họ giới thiệu tối qua sao.
Lúc ấy y sắp lên bàn giải phẫu, xác suất phẫu thuật chữa khỏi bệnh tim thành công chỉ vỏn vẹn 10%.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-lam-ca-man/220112/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.