Góc nhìn của Thế Hoằng 3.
Những ngày sau đó, tôi luôn dè dặt với em, tôi sợ rằng em sẽ ghét mình.
Tôi lại cảm thấy chướng mắt với Trạch Anh, một phần là vì tôi cảm thấy ghen với nó, còn chín phần là do tôi cảm thấy nó sẽ làm hại Bình An. Tuy nhiên, tôi không ra tay làm hại nó, bởi vì nó là em trai tôi. Hơn nữa, tôi cũng biết rằng Bình An không muốn tôi làm hại nó. Tôi lại sợ em ghét tôi, xem tôi là kẻ ác, cho nên tôi không thể đối xử tệ với Trạch Anh được.
Tôi cũng nói điều này và thổ lộ tình cảm với em, nhưng em lại tạt cho tôi gáo nước lạnh. Em nói tôi không nên yêu em, trong lòng tôi không nên có em, mà em thì sẽ chẳng thích tôi đâu.
Khi nghe những lời đó, trái tim của tôi rất đau. Tôi cũng hơi hoảng loạn, rõ ràng em rất yêu tôi mà, tại sao hiện giờ em lại lạnh nhạt với tôi như vậy chứ?
Đúng rồi! Đó là vì em cũng giống như tôi, em đã quên mất tôi, hơn nữa còn quên mất chuyện em yêu tôi. Nhưng không sao cả, tôi vẫn nhớ rằng tôi yêu em, và tôi sẽ giúp em nhớ lại tình yêu giữa chúng tôi.
Tôi nói với em: “Có lẽ bây giờ em chưa thích anh, nhưng anh tin rằng em sẽ dần dần nhận ra điểm tốt của anh, sau đó dần dần thích anh, yêu thương anh.”
Tôi sẽ cố gắng để em thích tôi, yêu tôi. Em bảo tôi đi xin lỗi Trạch Anh, tôi cũng đồng ý.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muon-cuu-vot-nam-chinh-nhung-lai-lo-yeu-nhan-vat-phan-dien/3439016/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.