*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mùa thu, cả thành phố nhuộm tràn sắc vàng. Thời gian trôi nhanh như gió, thành phố này lúc nào cũng phơi phới đầy sức sống, con người tuy bận bịu nhưng vẫn đầy kiên cường.
Mạnh Tiểu Bắc mặc áo khoác dài vàng nhạt, quần dài màu đen, đeo giày da, dáng người cao gầy, bộ dạng lúc đi đường vẫn lôi tha lôi thôi như ngày nào, thỉnh thoảng bả vai lại khẽ rung lên.
Nếu như nhìn kỹ thì trên túi ở hai mông quần cậu có lộ ra một hình thêu trừu tượng rất đặc biệt, trên eo có móc một sợi dây xích kim loại màu bạc, dây xích rủ xuống, đập vào quần, kêu leng keng leng keng. Đó chính là trang phục mà Tiểu Bắc tự phối cho mình, hình thêu trên túi là bà nội cậu thêu cho bản gốc, sau đó cậu tìm người làm.
Trong tòa cao ốc đài truyền hình, phòng làm việc to rộng, không gian thông suốt, bên trong người đông như kiến, tập trung lại làm chương trình. Người phụ nữ vừa ngó thấy Tiểu Bắc đã kêu lên: “Tiểu Bắc, cậu đến rồi hả? Tổ chương trình đã xem qua bản thảo rồi.”
“Chị”, Mạnh Tiểu Bắc cười nhẹ, cậu không tìm được ghế, nhanh nhẹn linh hoạt đặt mông ngồi luôn bên cạnh bàn, hai người thảo luận chương trình.
Người phụ nữ nói: “Này Tiểu Bắc, đã nói là giúp tôi làm cái quần rồi cơ mà! Tôi muốn một cái quần do cậu thiết kế, túi sau quần có hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751929/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.