Thiếu Đường lại gọi điện cho cô cả lần nữa, nói: “Anh cả có lẽ đã, không còn hy vọng gì, hoặc đã mất rồi.”
Thiếu Đường còn nói, có thể liên hệ với Mạnh Tiểu Kinh không, báo cậu quay về Tây An đi, Mạnh Kiến Dân nuôi Mạnh Tiểu Kinh từ nhỏ tới lớn, đừng để thằng bé phải tiếc nuối cả đời.
Rạng sáng ngày hôm sau, Thiếu Đường đến nơi, lao tới bệnh viện.
Mấy cô con gái nhà họ Mạnh bàn bạc lo liệu suốt đêm, ai cũng đều khóc. Cô cả, chồng cô cả và cô ba ngồi máy bay đến sau, lúc ấy trong nhà chỉ có hai ông bà là không hay biết gì.
Thiếu Đường là người đến đầu tiên, rạng sáng trong hành lang rất yên tĩnh, một chiếc xe cứu thương chở bệnh nhân đeo ống thở vội vã đẩy qua người anh.
Cửa phòng chăm sóc đặc biệt yên tĩnh, một mình Mạnh Tiểu Bắc ngồi ở trong góc tường, chôn mặt giữa đầu gối. Thiếu Đường khom lưng xuống nắm bả vai con mình, mặt Mạnh Tiểu Bắc không có bất kỳ cảm xúc nào, hai mắt sưng lên đỏ rực đờ đẫn, khóc sắp mù cả mắt. Khuôn mặt Mạnh Tiểu Bắc như thể đã từng bị bao trùm bởi hết hàng nước mắt này đến hàng nước mắt khác, đọng lại thành những hạt muối li ti trong suốt trắng lấp lánh.
Thiếu Đường xách theo một vali tiền, anh rút hết tiền mặt đang có trong tay, còn cầm theo cả sổ tiết kiệm.
Bệnh viện cấp cứu rất kịp thời, không chậm trễ. Người trong khu tập thể, nhà xưởng biết đầu tiên, lãnh đạo công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751927/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.