Người đang đứng ở ngoài cửa, không ai khác chính là cha ruột Tiểu Bắc, Mạnh Kiến Dân.
Mạnh Kiến Dân lặn lội đường xa, vội vàng từ Tây An đặc biệt tới đây, không chậm trễ lấy một ngày, chính bởi thằng con nhà mình. Hốc mắt ông trũng sâu, trong mắt giăng tơ máu, cơ thể tuy gầy gò ốm yếu nhưng thẳng tắp kiên cường vững chãi. Hai năm qua ông ở nhà điều trị bệnh, uống thuốc mà giống như nhồi thịt, cả người toát ra mùi thuốc mục nát. Căn bệnh tràn dịch màng phổi đã thuyên giảm rất nhiều, rất lâu mới cần vào bệnh viện hút dịch, cũng coi như đã chữa khỏi bệnh, chỉ cần dùng thuốc viên Đông y điều trị nữa thôi.
Mọi người không hề ngờ Mạnh Kiến Dân vẫn rất bình tĩnh, kiềm chế, lại còn không hề quên lễ tiết khi đến làm khách, mang đồ đến tặng.
Mạnh Kiến Dân xách theo hai bình rượu Tây Phượng được đóng bìa cứng, gói giấy đỏ buộc thắt đẹp đẽ cùng một hộp bánh ngọt từ cửa tiệm Tây An, vượt ngàn dặm đường, mang tận tới đây khiến người ta ấm lòng. Viền mắt Thiếu Đường nóng lên, Mạnh Kiến Dân gật gật đầu với anh. Thiếu Đường nhận thấy bàn tay Mạnh Kiến Dân theo tâm trạng run lên nhè nhẹ, hộp đựng rượu dộng lên bàn tạo nên âm thanh loảng xoảng.
Ba người rơi vào sự trầm mặc khó xử, xung quanh yên lặng như tờ.
Tảng sáng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua ban công, phủ tràn phòng khách. Trên ghế sô pha vẫn còn chiếc quần dài Mạnh Tiểu Bắc thay ra ném trên đó, trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751918/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.