Khi một người chìm sâu trong vũng bùn tuyệt vọng mà không ai có thể cứu, thì chỉ có chính người ấy mới cứu nổi bản thân mình, tự lập tự cường.
Mạnh Kiến Cúc là một người phụ nữ sinh ra đã yếu đuối nhút nhát, lớn lên rồi tính tình vẫn mềm yếu không dứt khoát, cô sẽ không bao giờ có thể giống như mẹ và mấy chị gái dữ dội quyết liệt của mình, vừa ở nhà trợ giúp chăm sóc chồng con, tự lực đảm đương mọi chuyện trong gia đình.
Cô đã qua ba mươi tuổi, cũng đã có con, cô hèn nhát không dám nghĩ tới chuyện ly hôn, song về nhà mẹ đẻ thì lại sợ mất mặt xấu hổ. Cô vẫn nhớ rất rõ, từ nhỏ mẹ ruột cô đã nghiêm khắc dạy mấy đứa con gái rằng, tập tục của người Sơn Đông chúng ta, phụ nữ gả đi rồi chính là bát nước hắt đi, là người nhà chồng, sau này dù cuộc sống tốt đẹp hay tồi tệ, có đánh có cãi nhau với chồng, nếu giỏi thì tự đánh lại, chứ đừng có chạy về nhà mẹ đẻ khóc lóc.
Cô út ôm cõng thằng con đi rất lâu bên lề đường, bóng dáng cô độc lẻ loi, trái tim tan nát, vỡ vụn thành từng mảnh từng mảnh cuốn bay theo làn gió.
Đột nhiên có luồng ánh sáng từ xe ô tô lướt qua người cô cực nguy hiểm, xe vội phanh kít lại, tiếng còi inh tai rít lên, lái xe gào thét với cô.
Từ trước tới nay sức khỏe cô vẫn rất yếu, gần như cứ cách năm là lại phải vào bệnh viện phẫu thuật một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751917/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.