Sau Tết Âm lịch một thời gian ngắn, bắt đầu đi học lại, Mạnh Tiểu Bắc xin nhà trường cho nghỉ bốn ngày, đeo giá vẽ và cặp sách gồm tất thảy bút vẽ và dụng cụ dự thi, trang bị đơn giản nhẹ nhàng. Như những thi sinh vào kinh đi thi thời cổ đại, cậu vẫy tay tạm biệt cha mẹ cô bác trong khu tập thể, một mình lên Bắc Kinh thi.
Kỳ thi của Mạnh Tiểu Kinh diễn ra sau Tiểu Bắc mấy ngày. Tiểu Kinh cũng phải đến Học viện Hý kịch Trung ương phỏng vấn, quyết định vận mệnh cả đời.
Vì thằng cháu quý tử của mình mà bà nội Mạnh Tiểu Bắc làm cả bàn ăn thịnh soạn phong phú, mở tiệc trước khi Tiểu Bắc đi thi, gồm bốn viên thịt viên chiên to cùng cá chép vượt vũ môn. Mạnh Tiểu Bắc vừa tiến vào cửa nhà bà nội thì y như cá gặp nước, phóng khoáng phong lưu, nhiệt tình niềm nở chào hỏi với từng tốp từng tốp cô bác hàng xóm láng giềng qua thăm hỏi, giống như mình là chủ nhà vậy. Nói gì thì gì, đây cũng là nơi cậu đã sống mười năm đó!
Các cô bác cười nói: “Mạnh Tiểu Bắc cháu đã về rồi thật rồi, cả ngày bà nội cháu nhắc đến cháu, nhớ cháu đến không chịu nổi!… Bà nội cháu nuôi cháu từ thuở cháu còn nhỏ xíu nô đùa nghịch ngợm chạy nhảy trong nhà, con cháu khôn lớn trưởng thành sẽ vỗ cánh bay đi, trong nhà đột nhiên buồn bã trống vắng, yên tĩnh hiu quạnh, bà cháu sao mà chịu cho thấu.”
Mạnh Tiểu Bắc xúc động nói: “Cháu cũng nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751878/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.