*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thỉnh thoảng Đại Chu sẽ đi công tác đóng phim, hôm nào lưu lại Tây An thì Mạnh Tiểu Kinh sẽ đến nhà anh học diễn xuất, còn không bình thường cậu sẽ tập luyện vào buổi tối ở nhà.
Mạnh Tiểu Kinh mượn vài bộ đồ diễn ở trong đoàn kịch, nhốt bản thân trong phòng nhỏ, trước gương nói lẩm bà lẩm bẩm, xem xét chỉnh sửa cách đọc lời thoại và biểu diễn, sắp tẩu hỏa nhập ma tới nơi. Cậu còn mượn một đôi giày ba lê nam, hàng ngày mặc quần đen bó sát, duỗi một chân lên máy sưởi hơi bên bàn cơm ở phòng khách, kéo chân, luyện cho cơ thể dẻo dai và chân tay nhịp nhàng linh hoạt.
Mạnh Tiểu Bắc đeo bảng vẽ về nhà, vào cửa phòng khách, bật cười từ sau đi qua: “Trời ơi, Mạnh Tiểu Kinh, mày mặc quần nữ à!”
Mạnh Tiểu Kinh đang bắt một chân trên ống dẫn của máy sưởi, chăm chỉ tập trung duỗi chân, quay đầu liếc Mạnh Tiểu Bắc một cái: “Sao lại là của nữ? Trong lớp hình thể, diễn viên chúng em đều mặc cái này đó.”
Mạnh Tiểu Bắc kêu: “Lại còn diễn viên nữa chứ… Con trai trường nghệ thuật bọn mày, đúng là một đám yêu tinh nam không ra nam nữ không ra nữ! Thư sinh bơ Đường Quốc Cường…” (149)
149. Nguyên gốc là 奶油小生, câu này có nguồn gốc từ những năm 80. Lúc đó, Trần Xung và Đường Quốc Cường cùng nhau chụp “Công chúa Khổng tước”. Đường Quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751876/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.