Nghỉ hè năm lớp 10, Mạnh Tiểu Bắc rời Bắc Kinh, về Tây An học. Cậu phải về lại nơi đăng ký hộ khẩu gốc học để tham gia thi đại học ở tỉnh.
Cuộc đời con người chính là như vậy đấy, trên con đường hướng về đỉnh núi phía trước chẳng bao giờ bằng phẳng thẳng tắp mà luôn quanh co khúc khuỷu, ngoằn ngoèo vòng vèo, ngoặt tới ngoặt lui. Trên con đường ấy, từng chi tiết một, mỗi con sông khe suối, từng cành cây ngọn cỏ đều là những cảnh vật chẳng thể bỏ qua. Nếu không có những rãnh ngòi hố trũng ấy, cuộc đời Mạnh Tiểu Bắc sẽ quá suôn sẻ bình lặng, mà dường như cả đời này, Mạnh Tiểu Bắc đã định sẵn sẽ là một kẻ lang thang phiêu bạt.
Người nhà từ Tây An điện đến, sau cuộc điện thoại đó thì thư Mạnh Kiến Dân gửi Mạnh Tiểu Bắc cũng đã tới.
Với tấm lòng tinh tế phức tạp của Mạnh Kiến Dân, có những lời không nỡ nói thẳng trong điện thoại, chỉ đành viết trong thư: “Tiểu Bắc, từng ấy năm nay, trong suốt quãng thời gian trưởng thành của con, cha chưa dạy dỗ, làm được điều gì đáng để tự hào cho con cả. Không may thay, tại thời khắc mấu chốt trong cuộc đời cả hai anh em, cha cũng không đủ khả năng để đem đến cho hai đứa điều kiện tốt hơn, không có năng lực giúp con tiếp tục ở lại Bắc Kinh… Nếu như chính sách cuộc thi không thể linh động dàn xếp được, thì đành phải về Tây An thôi! Cha đã làm việc với trường học xong hết rồi, con yên tâm chuẩn bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751861/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.