Kỳ Lượng ngồi khoanh chân trong sô pha, tay bưng ấm nước, tư thế giống như Quan Âm cầm bình nước quý, mặt mày thanh tú, chỉ thiếu mỗi chấm đỏ giữa đôi lông mày nữa là đủ. Song chuyện Kỳ Lượng làm lần này hoàn toàn tương phản với việc cứu khổ cứu nạn của Quan Âm Bồ Tát. Mặt cậu cau có đanh lại, không biết là đang căm phẫn hay đang hối hận, giống như chìm sâu vào ký ức mênh mang, thời điểm sáng sớm đêm 30 lạnh lẽo hôm ấy, cậu choàng một cái khăn quàng lông cừu hẵng còn vương hơi ấm của người ấy, đi trên đường phố Bắc Kinh, rảo bước đến nhà một người.
Nét mặt Mạnh Tiểu Bắc rạn vỡ, trong phòng khách đi đi lại lại, không thể tin nổi: “Lượng Lượng mày bị điên à?!”
Đây là anh em thân thiết nhất của cậu, đôi bên nói chuyện với nhau đều thẳng như ruột ngựa. Hai tay Mạnh Tiểu Bắc múa may quay cuồng cũng chẳng thể diễn tả nổi tâm trạng lúc này: “Đó là cha mày đấy!!!”
Trong khuôn mẫu tư duy của Mạnh Tiểu Bắc vẫn duy trì quan niệm về hình thái xã hội theo chế độ phụ hệ truyền thống nhất của người Trung Quốc. Trong lòng một người con trai, vị trí của chữ “cha” ấy, thiêng liêng, tôn kính, cao quý tới mức không một người nào có thể so sánh. Dù quan hệ giữa cậu và Mạnh Kiến Dân ngày một xa lạ, nhưng khi đối mặt với cha ruột, cậu vẫn thành thật làm một người con, không dám vượt quá giới hạn. Trong nhà, giữa cha mẹ thì Mạnh Kiến Dân cũng chắc chắn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751857/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.