Đây là lần đầu tiên Mạnh Tiểu Bắc bị một mình thầy giáo Ngữ văn gọi vào trong văn phòng nói chuyện hơn nửa tiếng đồng hồ. Một bên bàn làm việc của Tiêu Dật đặt bình trà màu đỏ ối cổ xưa, chứng tỏ y rất chú trọng tới sự văn vẻ tao nhã. Không ngờ, thầy Tiêu lại còn rót một chén trà mời Tiểu Bắc uống nữa chứ?!
Hôm nay, mọi chuyện hoàn toàn vượt ngoài dự kiến của Mạnh Tiểu Bắc. Thầy Tiêu không hề phê bình cậu, hoàn toàn chẳng nhắc đến chuyện bức tranh bậy bạ kia, vờ như không phát hiện.
Suốt lúc nói chuyện Mạnh Tiểu Bắc ngồi trên ghế dựa cúi đầu vò tóc, cắn môi, siết vạt áo phông, điệu bộ cực kỳ xấu hổ.
Thầy Tiêu đeo mắt kính hình vuông to, hỏi toàn những chuyện lung tung đâu đâu: “Mạnh Tiểu Bắc, thầy nghe nói em từ Thiểm Tây chuyển đến đây, học bổ sung ở trường mình?”
Mạnh Tiểu Bắc: “Vâng.”
Tiêu Dật: “Giờ cha mẹ em vẫn đang làm việc tại Kỳ Sơn hả? Sắp tới chắc chưa về đây được nhỉ? Bình thường chắc không thể quan tâm tới việc học tập, ăn uống sinh hoạt hàng ngày của em ha?”
Mạnh Tiểu Bắc: “Có lẽ vẫn chưa về được ạ, cũng không quan tâm tới em được.”
Tiêu Dật: “Thế giờ em ở Bắc Kinh là ở cùng với ông bà nội hả?”
Mạnh Tiểu Bắc: “Dạ.”
Ánh mắt Tiêu Dật sâu xa, giống như anh cả nhẹ nhàng quan tâm: “Cha mẹ không thể chăm sóc em, bình thường cuộc sống cô đơn buồn tẻ lắm phải không? Cha mẹ Kỳ Lượng bỏ nhau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751823/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.