Hai người sóng đôi ngồi xổm ở chân tường dưới lầu nhà Mạnh Tiểu Bắc, tắm mình trong ánh trăng, hứng những cơn gió lạnh. Trên đầu bọn họ là các ô cửa sổ khu nhà tập thể. Bên ngoài cửa sổ nhà hàng xóm tầng hai còn nuôi bồ câu, hỗn hợp chất thải và lông chim từ trong không ngừng chảy xuống. Tất cả tràn ngập hơi thở cuộc sống gia đình.
Thiếu Đường thoải mái nói: “Tiểu Bắc, bây thật sự lớn rồi.”
Mạnh Tiểu Bắc gật đầu: “Dạ.”
Thiếu Đường cọ chân lên chân Tiểu Bắc: “Lông cũng nhiều ha.”
Mạnh Tiểu Bắc bật cười, giễu ngược lại: “Không nhiều bằng cha.”
Thiếu Đường chọc cậu: “Lúc bây ngã lên người cha, trượt xuống, ôi mẹ ơi, cha cúi đầu nhìn, hai ta xém nữa cuộn chặt lấy nhau không gỡ ra được!”
Mạnh Tiểu Bắc cười ầm lên, gãi đầu, trong lòng vui vẻ thoải mái, sự xấu hổ bẽ mặt vừa rồi thoáng cái mất tăm. Thích một người nhiều đến như thế, mỗi một câu nói của người ấy đều như mật rót vào tai.
Cậu quay sang nhìn Thiếu Đường, cẩn thận hỏi điều mà mình vẫn mang nặng trong lòng: “Cha nuôi, về lần này rồi cha còn đi nữa không? Còn rời Bắc Kinh nữa không?”
Thiếu Đường lấy điếu thuốc nghiêm túc nói rõ: “Thực ra ban đầu cũng không nghĩ sẽ trở về lúc này! Bên trên sắp xếp nhiệm vụ, thành lập đội ngũ mới, đề bạt cán bộ trẻ tuổi. Cha được gọi về Bắc Kinh cũng nghĩ mãi có nên để tới mùa hè mới qua với bây không. Bây phải thi lên phổ thông, cha thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751821/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.