Mạnh Kiến Dân cùng thằng con thứ nấn ná trong nhà ông bà ở Bắc Kinh mấy ngày. Mạnh Tiểu Bắc xách ba lô vui vẻ đi trại hè, cũng chẳng ở lại giúp đỡ cha cậu cùng với em trai.
Mạnh Tiểu Bắc độc lập từ nhỏ, cậu không quấn quýt cha mẹ, chẳng biết nói ngọt cũng chẳng khôn khéo được việc. Càng vào lúc cần cậu làm cho mát mày mát mặt, cậu càng chống đối quyết không để đối phương được như ý! Bởi vậy bắt đầu từ thời kỳ đó, quan hệ giữa cậu và người trong nhà đã thành ra như thế. Bảo là dửng dưng hờ hững cũng không phải, dẫu sao cũng là cha là mẹ, là em ruột cậu, nhưng để mà nói là rất thân thiết gần gũi thì cũng chẳng thân thiết bao nhiêu, tựa như người một nhà đấy, nhưng phân ra hai kiểu sinh hoạt, đi hai con đường khác nhau.
Duyên số giữa người với người rất khó nói, xét cho cùng tình cảm là gì? Chẳng phải là một chữ “duyên” sao? So với người nhà, Mạnh Tiểu Bắc còn thân thiết với Kỳ Lượng và Thân Đại Vĩ hơn, chớ nói chi tới cha nhỏ của cậu.
Mạnh Tiểu Kinh ở nhà bà nội, nhà bà nội ở tầng hai. Cái tuổi đó là thời trẻ con nghịch ngợm hiếu động nhất, không lúc nào chịu ngồi im một chỗ. Mỗi ngày Mạnh Tiểu Kinh đều xuống lầu chuồn ra ngoài, cậu cũng muốn tìm bạn đồng trang lứa chơi đùa.
Có một lần cậu tự mình đi, lúc xuống lầu, vừa mới được nửa đường, đến giữa cầu thang thì đột nhiên chân cứng đơ, gập lại không duỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751799/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.