Từ thuở nhỏ, Mạnh Tiểu Bắc đã là một thằng nhóc vô cùng dữ dằn bướng bỉnh, rất tỉnh táo, bình tĩnh trước mọi hiểm nguy. Mặc dù lâm vào tình cảnh như này, Mạnh Tiểu Bắc cũng không hề gào khóc quấy phá, để Thiếu Đường túm áo tha đi.
Có lẽ bởi nghe thấy tiếng gọi khe khẽ ấy của Mạnh Tiểu Bắc, nên Thiếu Đường chỉ chém thêm vài nhát vào hai ba kẻ chạy trốn, rồi cũng không ham chiến, quay người chạy về phía sâu trong hầm.
Lúc Thiếu Đường cầm dao đánh chém, anh xuống tay vô cùng dữ dằn, một dao bổ xuống, Mạnh Tiểu Bắc cảm thấy cánh tay của người đối diện như sắp rời cả ra…
Mạnh Tiểu Bắc thở dồn dập, hổn hển nói: “Thiếu Đường, đù mẹ, làm cháu sợ chết khiếp.”
Hạ Thiếu Đường gằn giọng quát: “Mày mới làm ông sợ chết khiếp ấy!!!”
Mạnh Tiểu Bắc: “Phía trước không ra được!”
Thiếu Đường: “Ra được!”
Mạnh Tiểu Bắc: “Làm gì có đường ra!”
Thiếu Đường: “Ông đây đi đến đâu thì thành đường dưới chân tới đó! Mày đi theo ông!”
Thiếu Đường rành rành đang bực bội lắm, giọng nói thô lỗ cộc cằn.
Trong hầm trú ẩn này, càng đi vào sâu thì càng ẩm thấp, không khí loãng loẹt, người phía sau không dám đuổi theo, sợ bị lạc mắc kẹt bên trong.
Bóng tối cùng với sự căng thẳng khiến Mạnh Tiểu Bắc càng lúc càng không thể phân biệt được phương hướng, chỉ có thể chạy theo đối phương. Con đường mà Hạ Thiếu Đường lựa chọn, như là một đường hầm rất hẹp hoàn toàn không thể đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751768/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.