Ngày đó trên đường về Tây Câu, đúng lúc tạt qua chợ phiên gần công xã nhân dân thị trấn Táo Lâm. Tâm trạng của Hạ Thiếu Đường rất tốt, bừng bừng nhiệt huyết, đưa Tiểu Bắc đi chơi chợ phiên.
Ở gần thị trấn này, từ những năm 50 trở đi, đã trở thành khu chợ phiên, nơi nông dân buôn bán lớn nhất trong phạm vi hơn chục dặm của thôn làng Tây Câu. Cứ đúng mười lăm hàng tháng là nơi đây bắt đầu mở phiên chợ, gồm đủ loại đặc sản nông nghiệp, hàng hóa rẻ tiền, quần áo đồ ăn cái gì cũng có. Sau đó chợ phiên dần chuyển thành công xã nhân dân, người dân bị tước đoạt ruộng đất, kiểm soát tự do buôn bán, mất hết những sản phẩm nông nghiệp còn sót, chợ chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa, thời huy hoàng nay còn đâu.
Ở thôn làng gần bên, nông dân vẫn duy trì thói quen mở chợ phiên suốt hơn hai mươi năm qua. Cứ đến mười lăm hàng tháng, người người đến bờ sông, đi dạo trên gò đất, đi thăm bạn bè người thân, mọi người gần đó lũ lượt xếp hàng ngồi tại gò đất cao bên bờ, hóng gió, kể chuyện nhà chuyện cửa, tay bưng bát sứ lớn thật dày.
Tất nhiên, cũng có người dân mang theo rổ rá thủ công, có nhà làm thêm vài cái bánh nướng bánh bao, lẳng lặng đổi với người khác lấy nửa cân ớt. (44) Còn có người bắt đầu đầu cơ trục lợi phiếu lương, đạp xe ba gác nhỏ, chở chậu, bát nhựa, đồ dùng vật phẩm trong gia đình, phiếu lương mà công nhân viên chức trong nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-nam/2751766/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.