Từ nhà Kiều Minh Ngữ đi ra, xe của lão Trương đang đợi dưới lầu. Cô quen đường quen nếp đến nhà Chu Bạc Ngôn, đón cô chỉ có robot. Cô vào phòng ngủ chính, cửa nhà vệ sinh đóng, bên trong có tiếng nước. Cô gõ gõ cửa, dựa lưng vào đó.
Chu Bạc Ngôn nói: "Cuối cùng cũng chịu về rồi. Trong bếp có nấu canh."
Lương Phi nghe anh nói giọng đầy oán trách, nhưng đúng là cô về hơi muộn thật: "Canh gì thế?"
Chu Bạc Ngôn nói: "Em muốn uống canh gì?"
Lương Phi nói: "Canh ngọt."
Chu Bạc Ngôn nói: "Có một phần là canh củ sen."
Mắt Lương Phi sáng lên: "Hay quá."
Vừa dứt lời thì điện thoại lại reo. Cô nhìn, là cuộc gọi của Bành Tiên Trạch, liền nói với Chu Bạc Ngôn: "Em nghe điện thoại đã, lát nữa nói."
Lương Phi bước ra khỏi phòng ngủ, ngồi xuống chiếc ghế nằm ngoài ban công và nhận cuộc gọi. Vị trí này bây giờ là chỗ dành riêng cho cô: có chiếc gối tựa cô thích, có sách của cô, phía trước đầy cây xanh, tầm nhìn xa cũng rất đẹp.
"Tiên Trạch."
Bành Tiên Trạch nói: "Đi uống rượu với tôi."
Lương Phi nghe giọng anh không bình thường liền nói: "Tôi không ở Thượng Hải. Anh làm sao vậy? Thất tình rồi à?"
Bành Tiên Trạch nói đùa: "Thất tình rồi, ngủ không được, ăn không vô, còn muốn nhảy lầu nữa."
Lương Phi bật cười: "Anh ở tầng mấy?"
Bành Tiên Trạch đang ở tầng một, phía trước là mái che bãi đỗ xe. Anh vừa ra khỏi công ty, đứng ở cửa tòa nhà hút thuốc. Gió đêm mùa thu thổi qua người lạnh buốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/5220628/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.