Phó Đồng Văn mở lá thư ra.
Anh ba, thấy chữ như thấy người. Nếu như anh nhìn thấy phong thư này thì em và anh đã để lỡ nhau...
Là bức thư Thẩm Hề để lại trước khi đến Bắc Kinh, nhiều năm trôi qua cuối cùng cũng đến tay anh. Tâm trạng của cô, dự định và nỗi lo lắng của cô khi đó, dẫu có viết rõ ràng hay không, Phó Đồng Văn vẫn có thể nhận ra.
Ương Ương...
Thẩm Hề về đến nhà, bà chủ đi theo cô lên tầng.
Bà huyên thuyên nói từ vụ gây rối gần bệnh viện đến đứa cháu mới nhậm chức ở ngân hàng, khuyên Thẩm Hề cuối tuần gặp mặt anh ta một lần. Bình thường cô sẽ đáp lại mấy câu lấy lệ, nhưng hôm nay quả thật không có tâm trạng nào, nhanh nhanh chóng chóng tiễn bà ấy về. Bởi vì Phó Đồng Văn "không thấy ngon miệng" nên cô cũng không ăn bao nhiêu, sau khi bà chủ nhà đi, cô tìm hộp bánh quy bơ được bệnh nhân tặng dịp năm mới để ăn bù.
Hình ảnh trên hộp bánh được vẽ theo phong cách phương Tây, biệt thự vườn hoa.
Cô ăn mấy miếng, chợt nhớ anh từng nói sẽ đến Sơn Đông mua một ngôi nhà kiểu Tây, ăn thêm mấy miếng nữa, lại nhớ những ngày mới đến New York cô đói đến lả người, tìm được hộp chocolate để lấp đầy bụng, sau đó viết thư kể cho anh nghe, năm ấy nhận được một hộp chocolate có nhân vô cùng hiếm tìm.
Cô cầm cốc thủy tinh lên, uống từng ngụm trà lạnh.
Đặt cốc xuống, tắt ngọn đèn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-kich-co-nhan/2579225/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.