Vạn An đoán hai người cãi nhau vì Phó Đồng Văn lén uống rượu.
Cô không cách nào giải thích:"Không phải, anh ấy không tỏ thái độ gì với tôi. Anh đừng nói cậu ba như thế."
Từ lúc trên tàu, chính miệng anh đã hứa sẽ không hung dữ với cô và anh luôn giữ đúng lời hứa của mình.
Phó Đồng Văn là người có hàng nghìn bộ mặt. Mỗi lần hai người có vẫn đề, Đàm Khánh Hạng nói như thế, Vạn An cũng nói giống hệt, đều cho rằng lỗi ở Phó Đồng Văn, quở trách tính thiếu gia của anh, nhưng với cô, anh chưa bao giờ cư xử ngang ngược.
Thỉnh thoảng anh sẽ rất lý lẽ.
Phó Đồng Văn ngủ từ khi trời hửng sáng đến gần trưa vẫn chưa tỉnh giấc.
Cả đêm Thẩm Hề không ngủ, sau khi trời sáng mí mắt dần nặng trĩu, không mở nổi nữa, mới đầu còn nhìn anh chằm chằm, sau đó sợ mình ngủ thiếp đi, cô gọi Vạn An vào trông anh, còn mình nằm sấp trên bàn bài chợp mắt một lát.
Phúc Thọ Cao¹ được đốt suốt đêm, làm căn phòng giống như quán thuốc phiện, cô ngủ không thoải mái lắm, đầu tiên vùi mặt vào cánh tay, sau đó quay mặt về phía cửa sổ. Đến buổi trưa, cô mơ màng nghe thấy Vạn An gọi:"Cậu chủ."
¹Tên cũ của thuốc phiện.
Cô giật mình tỉnh dậy, hai mí mắt dính chặt vào nhau, buồn ngủ đến nỗi một lúc lâu sau mới mở mắt ra được.
Trong tầm mắt, Phó Đồng Văn đã xuống giường, Vạn An muốn đỡ anh, nhưng anh đẩy ra.
Anh bước tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/muoi-hai-nam-kich-co-nhan/2579214/chuong-32.html